Post by Quoc Thang Bass.
MỘT VIỆT KIỀU THỤY SỸ YÊU CẦU ĐÀI TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI XIN LỖI
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
_____________________
Biên Hòa, ngày 10 tháng 08 năm 2012
Kính gửi: Ông Trần Gia Thái,
Giám đốc Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội,
Địa chỉ: Số 03 – 05 Huỳnh Thúc Kháng, quận Đống Đa, Hà Nội
Người khiếu nại:
Tôi, Nguyễn Văn Ngoan sinh năm 1959, quốc tịch số PA CHE F1871949 Thụy Sĩ cấp ngày 20/06/2005, địa chỉ trú tại Route de la Brinaz 30, 1422 GRANDSON, Thụy Sĩ.
Người bị khiếu nại:
Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội về nội dung chương trình phát thanh chiều ngày 06/8/2012 (17:50 – 19:30)
NỘI DUNG:
Tóm tắt sự việc:
Tôi là Việt kiều Thụy Sĩ về Việt Nam thăm gia đình theo Giấy miễn thị thực nhập số AR 0337982 do Tổng Lãnh Sự Quán Việt Nam tại Genève – Thụy Sĩ cấp ngày 27/01/2012. Tôi về Việt Nam của ga hàng không Tân Sơn Nhất vào chiều ngày 26/07/2012. Ngày 04/8/2012 tôi du lịch đến Hà Nội.
Khoảng sáng ngày 05/08/2012, tôi cùng một người bạn là Tuấn đi dạo ở bờ hồ, khi đi đến tượng đài Lý Thái Tổ thì thấy có một nhóm người đang nói với nhau về vấn đề biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược biển, đảo Việt Nam. Tôi nhìn qua phía bên kia đường, nơi tượng đài Lý Thái Tổ thì thấy có một số bảng cấm, vì vậy tôi cảm thấy có vấn đề không bình thường. Do đó tôi muốn tìm hiểu xem có vấn đề gì xảy ra ở đây. Tôi mới băng qua đường tìm gặp những người cảnh sát ở đó để hỏi, thì họ nói rằng nơi này “nhạy cảm”, thì tôi mới nói với họ rằng ở Hà Nội mà có tình trạng như thế này về vấn đề an ninh thì làm cho mình không được an tâm.
Người mặc áo thường phục có vẻ như là một người an ninh mới nói rằng “Không sao hết!”. Lúc đó tôi mới hỏi rằng “Bây giờ tôi có thể chụp hình được ở tượng đài hay không?”, thì anh này mới nói rằng “Được!”.
Tôi với người bạn, hai người chụp hình ở đó khoảng 10 phút, 15 phút, thì lúc đó khoảng 8 giờ 45. Rồi sau đó hai người mới rời tượng đài Lý Thái Tổ, băng qua đường. Khi băng qua đường thì thấy vắng bóng người hết cả thì thấy cũng lạ. Tôi và người bạn tiếp tục đi về hướng đền Ngọc Sơn, đi được một đoạn thì thấy có người chăng biểu ngữ biểu tình.
Khi tôi rẽ ngang đi xuống hướng bờ hồ thì tự nhiên thấy một người áo xanh có đeo băng đỏ, ảnh đang lôi kéo những người phụ nữ, tôi chưa bao giờ thấy hiện tượng lôi kéo phụ nữ như thế cả, tôi mới nhảy tới nói rằng “Anh không được có thái độ như thế này với phụ nữ!”, và tôi kéo tay người đó ra và người phụ nữ này thoát được.
Sau đó tôi thấy có hai người phụ nữ khác nữa họ cũng bị bắt trong tình trạng như thế do những người khác và tôi đã chạy theo để can thiệp cho hai phụ nữ này, và cũng vẫn lời nói này “Các người không được có thái độ như thế này giữa lòng Hà Nội. Nó rất là phản cảm”. Nhưng vì họ đông quá thành thử ra họ kéo người lên xe buýt thì tôi bị kéo lên theo.
Rồi sau đó họ bắt tất cả lên xe buýt để chở về trại Lộc Hà ở Đông Anh, Hà Nội. Tại trại Lộc Hà, công an đã bắt tôi đưa tất cả những đồ đạc mang theo cho họ khám và họ mở tất cả các máy ra, rồi họ vào họ xem, họ chụp ảnh tất cả những dữ kiện trong đó, rồi sau đó họ niêm phong lại, gồm một máy tính xách tay MacAir và một cái Samsung Tablet Galaxy PT 1000, và một cái điện thoại.
Một viên công an đã cố ý nói với tôi “Anh đến đây anh biểu tình chớ đâu có phải anh du lịch, phải không?” và chĩa camera của ảnh đang hướng về tôi. Do phải chờ đợi rất lâu và không khí nóng bức làm tôi mệt mỏi vô cùng nên đã tôi từ chối không ký tên và không làm việc nữa.
Do đó, chuyện họ niêm phong, họ kiểm soát máy móc của tôi công an tự làm tôi không chứng kiến. Trước khi ra khỏi trại Lộc Hà tôi có yêu cầu công an cho tôi một tờ giấy chứng nhận những cái gì họ thu giữ của tôi nhưng mà họ không cho, họ chỉ giao cho tôi 01 giấy mời sáng 06/08/2012 đến cơ quan công an tại 89 Trần Hưng Đạo để làm việc.
Vì là công dân Thụy Sĩ nên sáng ngày 06/08/2012, tôi đã đến Đại sứ quán Thụy Sĩ tại Hà Nội để trình bày sự việc xảy ra ngày 05/08/2012 và cần sự trợ giúp. Ông Simon Duss người có trách nhiệm tiếp tôi cho tôi biết là tôi có thể đến 89 Trần Hưng Đạo để lấy những vật dụng bị giữ hôm trước.
Tôi có cho ông Duss biết là tôi chưa nhận được Hộ chiếu từ người nhà ở Biên Hòa gửi ra nên tôi chưa thể đến 89 Trần Hưng Đạo sáng nay được. Ông Duss cho biết tôi không nhất thiết phải đi nhận ngày hôm nay. Sau đó tôi gọi điện thoại cho ông Chung là người có trách nhiệm phía nhà nước Việt Nam rằng đến thứ Tư ngày 08/08/2012 tôi mới đến nhận các vật dụng của mình như lý do tôi nói ở trên.
Nhưng Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội phát thanh chiều ngày 06/8/2012 (17:50 – 19:30), nội dung:
“Sáng qua tại khu vực hồ Hoàn Kiếm có xảy ra vụ tụ tập đông ngươì trái phép thực hiện nghị định của chính phủ cũng như thông báo nhân dân thành phố về việc chấm dứt tụ tập đông người trái pháp luật, các lực lượng công an thành phố đã đưa 30 người về trụ sở để xem xét và xử lý. Trong các đối tượng được có quân chức năng đưa về trụ sở là các đối tượng thường xuyên tham gia biểu tình như: Lê Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Đặng Phương Bích, Nguyễn Chí Đức, Nguyễn Văn Dũng, Phạm Thị Mỹ Xuân tức Lê Hiền Đức và Nguyễn Văn Ngoan – Việt kiều Thụy Sỹ.
Ngày sau khi được thông báo về chủ trương của Đảng và nhà nước quy định của Ủy ban thành phố về bảo đảm an ninh thành phố, những người này đã trở về với gia đình. Riêng Nguyễn Văn Ngoan là Việt kiều Thụy Sỹ đã có giấy mời sáng nay đến trụ sở phòng quản lý xuất nhập cảnh tại số 89 Trần Hưng Đạo để làm rõ vụ việc, tuy nhiên Nguyễn Văn Ngoan không chấp hành. Có thể khẳng định dù là người nước ngòai đang lưu trú tại Việt Nam, mọi người dân phải tuân thủ luật pháp Việt Nam.
Cùng với một số đối tượng đã được nhận dạng tham gia tụ tập đông người gây rối trật tự công cộng. Nhưng khi được mời lên cơ quan chức năng, Nguyễn Văn Ngoan đã thể hiện sự coi thường pháp luật nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Dư luận nhân dân cho rằng hành động này cần phải lên án và xử lý theo pháp luật.
Mọi người dân yêu nước đều có quyền thề hiện tình cảm theo pháp luật. Người dân Thủ đô hiểu rõ điều đó, tự gíac chấp hành pháp luật ủng hộ chính quyền trong công tác giữ gìn an ninh chính trị và trật tự an tòan xã hội. Nhưng hành vi trá hình, đội lốt yêu nước để tụ tập gây rối cần phải bị lên án và nghiêm trị.”
Tóm lại Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đã cho rằng tôi:
Thường xuyên tham gia biểu tình;
Không chấp hành, coi thường pháp luật Việt Nam;
Có hành vi trá hình, đội lốt yêu nước để tụ tập gây rối cần phải bị lên án và nghiêm trị.
2. Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đã thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của cá nhân tôi bởi các lẽ sau đây.
Thứ nhất: Tôi không tham gia biểu tình sáng ngày 05/08/2012. Tôi đến Hà Nội là để du lịch, trước đó tôi không quen biết ai trong số những người biểu tình, tôi không hô khẩu hiệu, tôi không mang biểu ngữ, tôi không đi trong đoàn người biểu tình mà chỉ ngăn cản khi nhìn thấy hành vi của những người không mặc sắc phục công vụ lại xông vào bắt bỡ phụ nữ vô cớ giữa đường, giữa ban ngày. Tôi làm điều này vì lương tâm, đạo đức và trách nhiệm của một con người với đồng loại.
Trước đó, tôi chưa bao giờ tham gia, hay có mặt tại bất cứ một cuộc biểu tình nào ở Việt Nam, bằng chứng là khi đó tôi không ở Việt Nam nên càng không thể nói rằng tôi thường xuyên tham gia biểu tình.
Thứ hai: Việc công an sáng ngày 05/08/2012, bắt giữ tôi và thu giữ vật dụng cá nhân của tôi trong khi tôi không có hành vi vi phạm pháp luật là trái với Điều 71 Hiến pháp năm 1992, sửa đổi, năm 2001 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định:
“Công dân có quyền bất khả xâm phạm về thân thể, được pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khoẻ, danh dự và nhân phẩm.
Không ai bị bắt, nếu không có quyết định của Toà án nhân dân, quyết định hoặc phê chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân, trừ trường hợp phạm tội quả tang. Việc bắt và giam giữ người phải đúng pháp luật.
Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.”
Tôi không đến cơ quan công an tại 89 Trần Hưng Đạo, Hà Nội vào ngày 06/08/2012 theo giấy mời tôi đã gọi điện thoại cho ông Chung là người có trách nhiệm của nhà nước Việt Nam để nói rõ lý do. Hơn nữa, đây là “giấy mời” không phải là “giấy triệu tập” nên tôi có quyền không đến vào ngày 06/08/2012. Không có chứng cứ để nói rằng tôi “Không chấp hành và coi thường pháp luật Việt Nam.”
Thứ ba: Không có chứng nào để khẳng định rằng tôi tham gia biểu tình hoặc có hành vi giả dối nên không thể nói tôi “trá hình, đội lốt yêu nước để tụ tập gây rối”.
Thứ tư: Cách đưa tin của Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội là thiếu văn hóa, cộc lốc, xúc phạm đến tôi một người không vi phạm pháp luật như cách gọi tôi là “đối tượng”, “Nguyễn Văn Ngoan – Việt kiều Thụy Sỹ”, “Riêng Nguyễn Văn Ngoan”, “Nguyễn Văn Ngoan không chấp hành”…
Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đã mạo danh, bịa đặt, trong khi chưa có một cuộc khảo sát, điều tra xã hội nào lại dám nói: “Dư luận nhân dân cho rằng hành động này cần phải lên án và xử lý theo pháp luật.”
Thậm chí Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội còn đe dọa, khủng bố vô cớ đối với tôi: “Nhưng hành vi trá hình, đội lốt yêu nước để tụ tập gây rối cần phải bị lên án và nghiêm trị.”
Căn cứ các điều của Hiến pháp 1992, sử đổi, bổ sung 2001 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định:
“Điều 50:
Ở nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hoá và xã hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân và được quy định trong Hiến pháp và luật.
Điều 75:
Người Việt Nam định cư ở nước ngoài là bộ phận của cộng đồng dân tộc Việt Nam. Nhà nước bảo hộ quyền lợi chính đáng của người Việt Nam định cư ở nước ngoài.
Nhà nước khuyến khích và tạo điều kiện để người Việt Nam định cư ở nước ngoài giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam, giữ quan hệ gắn bó với gia đình và quê hương, góp phần xây dựng quê hương, đất nước.”
Điều 81:
Người nước ngoài cư trú ở Việt Nam phải tuân theo Hiến pháp và pháp luật Việt Nam, được Nhà nước bảo hộ tính mạng, tài sản và các quyền lợi chính đáng theo pháp luật Việt Nam.”
Căn cứ điều 37, Bộ luật Dân sự 2005 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định:
“Quyền được bảo vệ danh dự, nhân phẩm, uy tín
Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ.”
Căn cứ điều 9, Luật báo chí năm 1989, sửa đổi, bổ sung năm 1999 của Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quy định:
“Điều 9. Cải chính trên báo chí
1- Báo chí khi thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của cá nhân thì phải đăng, phát sóng lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả. Trong trường hợp có kết luận của cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng kết luận đó.
2- Tổ chức, cá nhân có quyền phát biểu bằng văn bản về những nội dung đề cập trên báo chí khi có căn cứ cho rằng báo chí đã thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm đến mình. Cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân đối với thông tin đã được đăng, phát sóng trên báo chí của mình.
Lời phát biểu của tổ chức, cá nhân không được xúc phạm cơ quan báo chí, danh dự, nhân phẩm của tác giả.
Kể từ khi nhận được lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì trong thời hạn năm ngày đối với báo ngày, đài phát thanh, đài truyền hình, mười ngày đối với báo tuần, trong số ra gần nhất đối với tạp chí, cơ quan báo chí phải đăng, phát sóng lời phát biểu đó.
3- Lời cải chính, xin lỗi của cơ quan báo chí, của tác giả và lời phát biểu của tổ chức, cá nhân quy định tại khoản 1 và khoản 2 Điều này phải được đăng, phát sóng tương xứng với thông tin do báo chí đã đưa ra theo quy định của Chính phủ.
4- Trong trường hợp cơ quan báo chí không cải chính, xin lỗi hoặc cải chính, xin lỗi không đúng các quy định của Bí thư Thành ủy Hà Nội Luật này, không đăng, phát sóng lời phát biểu của tổ chức, cá nhân thì tổ chức, cá nhân đó có quyền khiếu nại với cơ quan chủ quản báo chí, cơ quan quản lý nhà nước về báo chí hoặc khởi kiện tại Tòa án”.
Tài liệu kèm theo:
Quốc tịch số PA CHE F1871949 Thụy Sĩ cấp ngày 20/06/2005 (photo);
Giấy miễn thị thực nhập số AR 0337982 do Đại sứ quán Việt Nam tại Thụy Sĩ cấp ngày 27/01/2012 (photo);
Clip http://hanoitv.vn/video-clip/74/Chuong-trinh-Thoi-su-chieu-682012/video647.htv .
YÊU CẦU:
Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đăng tải Đơn khiếu nại này trên sóng của quý Đài;
Ra quyết định giải quyết khiếu nại của ông Nguyễn Văn Ngoan – Việt kiều Thụy Sĩ bằng văn bản trong thời hạn pháp luật Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định;
Thông báo trên sóng của quý Đài với thời lượng tương ứng lời xin lỗi và đính chính những thông tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, danh dự, nhân phẩm của ông Nguyễn Văn Ngoan – Việt kiều Thụy Sĩ.
Nơi nhận:
Như trên;
Ông Đinh Thế Huynh, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam,
Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội, 71 Hàng Trống;
Ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND Tp. Hà Nội, 12 Lê Lai;
Ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy, 04 Lê Lai;
Ông Nguyễn Thanh Sơn, Ủy ban nhà nước về người VN
ở nước ngoài, 32 Bà Triệu;
Ngài Andrej Motyl, Đại sứ quán Thụy Sĩ tại Hà Nội;
Lưu, 07b.
Người làm đơn
Nguyễn Văn Ngoan
huynhngocchenh.blogspot.com/2012/08/viet-kieu-thuy-sy-khieu-kien-ai-phat.htmlTheo Báo Mỹ: TQ không quan tâm tới đàm phán, sẽ dùng vũ lực chiếm biển Đông
Bắc Kinh đã thể hiện rằng nước này không quan tâm tới một giải pháp thương lượng và sẽ sử dụng vũ lực để đòi quyền sở hữu toàn bộ Biển Đông nếu có thể.
Thứ Sáu tuần trước, quyền Phó phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ đã lên tiếng cho rằng, quyết định gần đây của Trung Quốc trong việc nâng cấp một đảo nhỏ (Phú Lâm) trên quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam thành cái gọi là "thành phố cấp quận" và thành lập một đơn vị quân sự đồn trú tại đây sẽ gây ảnh hưởng tới việc huy động "các nỗ lực ngoại giao nhằm giải quyết sự bất đồng và có nguy cơ làm tiếp tục leo thang căng thẳng trong khu vực" - tờ Thời báo phố Wall nhận định.
![]() |
| Hoạt động thành lập cái gọi là "thành phố Tam Sa" phía Trung Quốc tổ chức một cách phi pháp, phi lý trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam |
Theo tờ báo này, ngay sau khi tuyên bố trên được đưa ra, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã triệu tập Phó đại sứ Mỹ để "mắng mỏ", các phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc cũng vào hùa kêu gọi Mỹ "im mồm" và "ngừng xúi giục" làm gia tăng xung đột trong khu vực.
Tại sao Trung Quốc lại có phản ứng giận dữ như vậy? - Thời báo phố Wall đặt nghi vấn. Một phần nguyên nhân này xuất phát từ việc giới lãnh đạo Bắc Kinh cần phải xem xét một cách cứng rắn các khó khăn liên quan tới vấn để chủ quyền trước thềm đại hội đảng CSTQ khóa 18 sắp tới, đại hội này sẽ bầu ra các nhà lãnh đạo thế hệ kế tiếp của Trung Quốc.
Nhưng còn có một lý do khác để giải thích cho điều đó là do sự hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông đã thu hút phản ứng dữ dội từ các nước láng giềng và khiến họ quyết tâm chống lại các hành vi "bắt nạt" của Trung Quốc mạnh mẽ hơn.
Thay vì thừa nhận sai lầm của mình, Bắc Kinh muốn đổ vấy mọi tội lỗi cho Mỹ khi cho rằng Washington chính là "bàn tay hắc ám" đang đầu độc mối quan hệ của Trung Quốc với khu vực Đông Nam Á.
Tuyên bố này có thể xuất phát từ ý định tuyên truyền làm bóp méo sự thật của Trung Quốc, nhưng nó lại gây ra mối nguy hiểm lớn vì vô hình chung sẽ biến Mỹ thành kẻ thù của khu vực - Thời báo phố Wall nhận định.
Tuyên bố này có thể xuất phát từ ý định tuyên truyền làm bóp méo sự thật của Trung Quốc, nhưng nó lại gây ra mối nguy hiểm lớn vì vô hình chung sẽ biến Mỹ thành kẻ thù của khu vực - Thời báo phố Wall nhận định.
![]() |
| Trung Quốc tìm mọi cách nhận vơ Biển Đông là của mình. |
Trong sách trắng Quốc phòng năm 2000, Bắc Kinh nói rằng cái gọi là "quyền chủ quyền không thể chối cãi được" của Trung Quốc đối với quần đảo Trường Sa, một vị trí quan trọng nhất trên Biển Đông, xuất phát từ cơ sở các hoàng đế Trung Hoa là những người đầu tiên khám phá và đặt tên cho quần đảo này là Nam Sa (Trường Sa của Việt Nam). Do đó, cứ theo lý lẽ ấy (bịa đặt, phi lý, phi pháp và vô hiệu - PV) Trung Quốc cho rằng mình là nước đầu tiên có thẩm quyền đưa ra tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo này.
Cơ sở này ngay lập tức đã bộc lộ sơ hở. Trung Quốc có thể có một số tấm bản đồ cổ còn sót lại, nhưng thực tế những thổ dân
NÊN ĐỌCĐế quốc Nhật, mỉa mai thay, mới là nguồn gốc thực sự mà Trung Quốc đã vin vào để đưa ra các tuyên bố đòi chủ quyền trên Biển Đông. Theo ghi nhận của một học giả Trung Quốc sống tại nước ngoài, ông Vương Canh Vũ (Wang Gungwu), những tấm bản đồ của người Nhật vẽ trong chiến tranh thế giới lần thứ 2 cho thấy lúc đó Nhật Bản tuyên bố chủ quyền đối với toàn bộ Biển Đông và thực thể Trung Hoa Dân Quốc đã thừa kế tuyên bố (phi lý, phi pháp và vô hiệu - PV) ấy.
Sự khôi hài thứ 2 là Trung Quốc dùng tấm bản đồ xuất bản năm 1947 bởi chính quyền Tưởng Giới Thạch, trong đó bịa ra một đường hình chữ U với 11 dấu gạch ngang thâu tóm hơn 90% diện tích Biển Đông, để làm cơ sở đòi chủ quyền. Tấm bản đồ này sau đó được chính quyền thời Mao Trạch Đông cho tái bản và đơn giản hóa nó chỉ còn lại 9 gạch để phân định ranh giới lãnh thổ và Bắc Kinh đã dùng làm cơ sở cho tuyên bố đây là "vùng biển lịch sử" của mình.
![]() |
| Giới học giả, phân tích chính trị quốc tế gần như đều nhận định, các căn cứ đòi chủ quyền của Trung Quốc đối với Biển Đông đều phi lý và thiếu cơ sở pháp lý cũng như các cơ sở lịch sử. |
Dẫu vậy, Bắc Kinh vẫn tiếp tục dùng tấm bản đồ này để biện minh cho mình, mặc dù chúng mâu thuẫn với Công ước biển Liên Hợp Quốc 1982 mà nước này đã ký kết và phê chuẩn năm 1996. Ngoài ra, Bắc Kinh còn hành động như thể nước này sở hữu gần như toàn bộ Biển Đông. Thậm chí, năm ngoái Trung Quốc còn lớn tiếng lên án hoạt động thăm dò của Việt Nam ngay tại vùng lãnh thổ và vùng biển thuộc khu đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Đối với Mỹ, Biển Đông là một khu vực quan trọng, nơi 1/3 chuyến tàu thương mại quốc tế đi qua và tự do hàng hải được coi là một lợi ích quan trọng trong chính sách của Washington. Các nước láng giềng của Trung Quốc cũng quan tâm tới vấn đề này bởi họ nhận thức được vấn đề rằng họ đang phải đối mặt trước "sự hung hăng ngày càng tăng" của Bắc Kinh.
Bởi một khi Trung Quốc giành được tất cả những hòn đảo tranh chấp về mình, chiếu theo luật hàng hải quốc tế, các nước láng giềng chỉ còn quyền kiểm soát một vùng biển tương đối nhỏ với rất ít đảo có khả năng duy trì làm nơi ở cho con người - một cơ sở cần thiết để đòi quyền sở hữu dựa trên luật vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý. Và khi đó, sự chồng chéo trong cách phân chia vùng đặc quyền kinh tế giữa các nước sẽ là điều khó tránh khỏi vì đá và bãi cát ngầm hầu như chỉ nằm cách nhau trong bán kính 20km.
Một số học giả cho rằng Bắc Kinh chỉ tìm cách kiểm soát Biển Đông từ những năm 1970 khi tiềm năng dầu mỏ và khí đốt của khu vực này được phát hiện. Thực tế không chỉ như vậy. Tấm bản đồ năm 1947 đã cho thấy Biển Đông là một vấn đề tranh chấp quốc tế từ trước đó.
![]() |
Trung Quốc cứ mở miệng là vu cáo nước khác "gây hấn" trên Biển Đông, thậm chí còn chụp mũ cả Hoa Kỳ mà cố tình lờ đi một thực tế, Bắc Kinh mới là kẻ thường xuyên khiêu khích trên Biển Đông |
Nhưng chỉ sau khi phát hiện nguồn dầu khí phong phú ở Biển Đông, Trung Quốc mới bắt đầu loạt hoạt động "bắt nạt" của mình để hòng chiếm các đảo. Năm 1974, quân Trung Quốc phát động một cuộc tấn công bất ngờ chiếm đoạt quần đảo Hoàng Sa từ tay lực lượng Hải quân của miền nam Việt Nam. Năm 1988, quân Trung Quốc một lần nữa dùng vũ lực tấn công người Việt Nam trên quần đảo Trường Sa chiếm một số bãi đá. Bắc Kinh cũng cướp Đá Vành Khăn (Mischief Reef) lúc đó Philippines đang chiếm đóng vào năm 1994 mà không cần dùng tới súng đạn.
Luôn lớn tiếng cáo buộc các nước láng giềng khuấy động căng thẳng, nhưng Bắc Kinh lại quên mất rằng, vào tháng 6/2012, chính họ đã thực hiện một hành động khiêu khích lớn nhất kể từ năm 1994 thông qua việc tuyên bố mời dự thầu thăm dò tại 9 lô dầu khí thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam mà gồm cả những khối Việt Nam đang hợp tác thăm dò với nước ngoài.
Điều này là một mối đe dọa đặc biệt đối với Việt Nam bởi Trung Quốc không lôi kéo các công ty đa quốc gia vào hỗ trợ tuyên bố chủ quyền của mình mà còn né tránh các nguy cơ bùng phát xung đột quân sự xung quanh giàn khoan. Bên cạnh đó, Trung Quốc đưa giàn khoan dầu nước sâu vào hoạt động như một cách thức mới để củng cố cho các tuyên bố của mình.
Bên cạnh đó, Bắc Kinh còn dùng lực lượng hải quân và lực lượng dân quân làm leo thang căng thẳng. Trong bế tắc với Manila về tranh chấp chủ quyền đối với bãi cạn Scarborough trong tháng 5/2012, gần 100 tàu Trung Quốc đã được huy động tới vùng biển này hoạt động trái phép một thời gian - theo tuyên bố của chính phủ Philippines. Năm ngoái, tàu Hải giám Trung Quốc còn ngang nhiên xâm phạm thềm lục địa và cắt cáp của tàu nghiên cứu Việt Nam như cách họ cố gắng làm với tàu USNS Impeccable vào năm 2009.
![]() |
Hàng ngàn tàu cá Trung Quốc đã đổ ra Biển Đông để đánh bắt trong tháng này như một minh chứnh cho chính sách cậy đông hiếp yếu, ỷ lớn hiếp nhỏ mà Bắc Kinh đang sử dụng để độc chiếm Biển Đông. |
Bộ Quốc phòng Trung Quốc còn tuyên bố bắt các tàu tuần tra nước này đã "sẵn sàng chiến đấu" tại vùng biển tranh chấp với Việt Nam. Bắc Kinh nghĩ rằng với đặc quyền của một nước lớn, họ có thể đưa ra những tuyên bố lạ lùng về chủ quyền lãnh thổ và vi phạm luật pháp quốc tế theo ý muốn, còn các nước nhỏ không thể không tuân theo. Điều đó đã được thể hiện trong tuyên bố của Ngoại trưởng Dương Kiết Trì tại Diễn đàn khu vực ASEAN ở Hà Nội tháng 7/2010. Ông Dương mô tả Biển Đông là "lợi ích cốt lõi của quốc gia" và sau đó nói rằng "Trung Quốc là một nước lớn và các nước khác là nước nhỏ, và đó là một thực tế (nước nhỏ phải tuân theo lời nước lớn - PV)".
NÊN ĐỌCMỹ luôn cố gắng để tránh xảy ra một cuộc đối đầu. Washington đã duy trì lập trường trung lập của mình đối với vấn đề Biển Đông khi nói rằng sẽ không can dự vào tranh chấp trong khu vực này, nhưng vì lợi ích quốc gia, Mỹ phải vào cuộc để các tranh chấp được giải quyết một cách hòa bình.
Tuy nhiên, Bắc Kinh đã thể hiện rằng nước này không quan tâm tới một giải pháp thương lượng và sẽ sử dụng vũ lực để đòi quyền sở hữu toàn bộ Biển Đông nếu có thể. Vì vậy, Washington cần phải vạch trần rằng đường lưỡi bò chỉ là trò hề đối với luật pháp quốc tế và cần thể hiện rõ quan điểm rằng Mỹ sẽ chiến đấu để giữ cho các tuyến đường hàng hải được lưu thông.










